Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Kim Loan, nàng ca sỹ chưa từng biết

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015 0
Ngày hôm qua vừa gặp 1 album thu âm trước năm 75. Hầu như các ca sỹ mình đều biết & nghe họ từ khi rất nhỏ, vì ba mẹ mình thích & hay nghe họ hát mà. Duy nhất chỉ có 1 cái tên là thấy lạ, chưa từng nghe "cô" ấy hát, không nghe mọi người nhắc đến, vây là down về gấp và trong khi chờ đợi đã truy tìm "tiểu sử" cô ca sỹ này.
Thông tin ở đây là tổng hợp từ nhiều nguồn trên internet.
Những lò đào tạo ca sĩ trước năm 1975
Cũng giống như bây giờ, nhiều cô gái không có năng khiếu hoặc có chút ít năng khiếu ca hát bẩm sinh mà muốn trở thanh ca sĩ thì phải đầu quân vào một lò chuyên đào tạo, rèn luyện ca sĩ. Chỉ khác một điều, những lò đào tạo ca sĩ trước năm 1975 rất có trách nhiệm.
Nếu các cô gái trẻ thích đi theo nghề ca hát được một “ông bầu” hay “chủ trung tâm” nhận lời thì chắc chắn sẽ có cơ hội tiến thân và chắc chắn sẽ trở thành ca sĩ.
Họ chịu trách nhiệm từ A đến Z, tức là đào tạo, rèn luyện theo cách của mình, có phương pháp, bí quyết riêng… đến khi “coi giò coi cẳng” thấy “gà” có thể ra đấu trường họ sẽ tìm mọi cách lăng xê, giới thiệu trên báo, đài, các chương trình đại nhạc hội, phòng trà, thu băng, thu đĩa, trình diễn trên màn ảnh nhỏ.
Tên tuổi của ca sĩ sẽ gắn kết với uy tín của “lò đào tạo” để hai bên cùng có lợi.
Trước năm 1975, xuất phát từ nhu cầu vui chơi, giải trí của xã hội, mà đặc trưng là của thành phố Sài Gòn vốn được mệnh danh là “hòn ngọc Viễn Đông”, hệ thống phòng trà, quán bar, vũ trường có khắp nơi, và hút vào đó là các gái nhảy và cả ca sĩ và nghề đào tạo ca sĩ của các “lò” cũng là một nghề ăn nên làm ra.
Một số “lò” đào tạo ca sĩ nổi tiếng, có uy tín thời bấy giờ như Nguyễn Đức, Tùng Lâm, Duy Khánh, Lan Đài, Hoàng Thi Thơ… đã liên tiếp cho trình làng những thế hệ ca sĩ nổi tiếng, trong đó thành công nhất là lò Nguyễn Đức với ông bầu là nhạc sĩ “Nguyễn Đức”.
Ông này nổi tiếng không phải về sáng tác nhạc mà là… đào tạo ca sĩ tay ngang thành danh cho sân khấu ca nhạc Sài Gòn. 
Ca sĩ Kim Loan của lò Nguyễn Đức
Ca sĩ Kim Loan theo học lò nhạc sĩ Nguyễn Đức từ khi lên 8-9 tuổi. Nhạc sĩ Nguyễn Đức được ví như một phù thủy đào tạo ra những nghệ sĩ, ca sĩ nổi danh với các nghệ danh mang chữ Kim như: Kim Cương, Kim Hương, Kim Cúc, Kim Anh, Kim Loan... Cô bắt đầu sự nghiệp ca hát của mình vào ngày 8 tháng 8 năm 1966, năm đó cô đúng 17 tuổi rưỡi, với nhạc phẩm "Căn nhà ngoại ô" và ngay lập tức nổi danh.
Kim Loan có chất giọng hơi khàn, nghẹt mũi một chút. Cô đến ca trường nhạc giới giữa lúc Phương Dung, Hoàng Oanh, Hà Thanh, Phương Hoài Tâm, Phương Hồng Hạnh… đang làm mưa làm gió khắp các sân khấu. Tài và sắc là hai yếu tố hội đủ trong Kim Loan với vẻ đẹp hơi Tây, luôn sáng rực, lung linh khi bước lên sân khấu. Kim Loan có khuôn mặt đẹp, nụ cười tươi như hoa hồng Đà Lạt nở buổi ban mai và sở hữu sóng mũi thanh tú, vầng trán băng sương, mái tóc buông dài và thật quyến rũ khi nàng cài thêm chiếc nơ.
Có người đã ví cô như là cây bonsai, chưa được uốn cành tỉa lá để trở thành một thứ cây cảnh với những nét hài hòa ngoạn mục. Chỉ cần gia công một chút, Kim Loan có thể trở thành ngôi sao lung linh sánh vai với Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Mộng Tuyền, Thanh Nga.
Và qua những năm tháng được thầy Nguyễn Đức vốn được mệnh danh là “phù thủy” có thể biến một giọng hát “tay ngang” thành một ca sĩ nổi tiếng, cô bé Kim Loan ngày nào bỗng chốc đã trở thành một giọng ca đầy triển vọng, chính xác là...17 tuổi rưỡi
Nhờ nhan sắc và giọng ca đặc biệt không lẫn lộn, Kim Loan đã trở thành một ngôi sao trong làng ca nhạc thời bấy giờ. Kim Loan nhanh chóng trở thành giọng ca ăn khách của các vũ trường, phòng trà, đại nhạc hội, đài phát thanh, màn ảnh truyền hình, thu băng, thu đĩa…Nhất là khi bước lên sân khấu phòng trà, hay vũ trường dưới ánh đèn rực rỡ, cô càng trở nên rực rỡ, quyến rũ hơn.


Một điều đặc biệt nữa là ca sỹ Kim Loan có 1 scandal với tổng thống Thiệu. Oan tình hay ngay tình thì câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ. Các bạn quan tâm cứ hỏi...Google

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Người đàn bà trong tướng mệnh học - Câu chuyện mở đầu

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015 0
Hai câu chuyện có thật điển hình của người phụ nữ trong tướng mệnh học.
Sự thật của nữ phái Tướng Mệnh học có những khả năng gì ? Tướng Mệnh học có những khả năng sau đây:
a) Biết trước thân phận :
- trong quá khứ xuất thân và kinh lịch
- trong tương lai các hung họa phúc
- kết cục cuộc đời hữu hạnh hay bất hạnh
b) Phân tích theo tính cách :
- Trinh thục u nhàn, cân quắc tu mi, phóng đãng dâm bôn, đa sầu đa cảm hay lạnh lùng cô độc. 
c) Phát hiện giá trị:
- Đức hạnh, học vấn, tài năng
Tất cả những khả năng trên thì khó nhất là nói chuyện kinh lịch , quá khứ và tương lai, còn như chuyện tìm thấy giá trị, tính cách, xuất thân giàu nghèo, sang hèn tương đổi dễ hơn.
Chuyện thứ nhất:
Một nhà nghiên cứu về Tướng Mệnh học người trung Quốc tên là Tề Đông Dã kể rằng:
“ Vào cuối đời Thanh triều vua Quang Tự tại Bắc Kinh , nơi thanh lâu nổi tiếng đươmg thời tục gọi là Bát đại Hồ đồng, có nàng danh kỹ mang cái tên thật kiều diễm Hạnh Xuân. Nếu ai không biết nàng là kỹ nữ mà trông thấy thế thái diện mạo của nàng thì đều phải nghĩ rằng nàng là một quý phu nhân, vừa đẹp vừa đoan trang, dáng đi lúc nói, miệng cười, khi nằm khi ngồi rất nhã chẳng bợn chút thô tục,
cũng không có điểm nào yêu quái tiện dâm. Thế mà sự thật rành rành, Hạnh Xuân thân đang làm một ca kỹ, chỉ khác ở chỗ nàng là thứ ca kỹ cực kỳ nổi danh khắp Trung Quốc,  các đại quan, quí nhân đều biết tiếng , đếu mong được gần gũi nàng cho thoả chí . Phàm loại danh kỹ thường thường chỉ lưu lạc thời gian ngắn rồi sẽ được các tay quyền thể hoặc phủ thương hoặc danh sĩ, hoặc kè giang hồ từ chiều chuộc ra mang về làm thiếp yêu . Hạnh Xuân dĩ nhiên cũng không ra ngoài thông lệ đó . Một hôm trong đám khách, có phú thương họ Hạ muốn lấy Hạnh Xuân làm thê thiếp. Chuyện tiền chuộc dù phải trả trăm lượng vàng chằng thành vấn đề. Họ Hạ chỉ chú trọng một điều duy nhất: liệu Hạnh Xuân có sinh con không ? Éo le một nỗi là họ Hạ không muốn nàng sỉnh con bởi lẽ ông ta đã cỏ vợ và hai thiếp rồi, con cáỉ đùm đề. Thêm nữa, ông rất yêu vè đẹp của Hạnh Xuân, ộng muổn nàng sẽ như bức tượng bằng ngọc , nếu sinh con tất sẽ nâng xấu đi. Để giải quyết nỗi thắc mắc này họ Hạ chỉ khả dĩ trông cậy vào khoa coi tướng.  Ông mời ngay một vị túc nho họ Mạc đến Bát Đại Hồ Đồng dùng cơm luôn thể nhờ cậy chỉ giáo cái tướng cách Hạnh Xuân. Nàng được gọi tới bàn hầu rượu. Mạc tiên sinh không hiểu ẩn ý của lái buôn họ Hạ kia nên nghĩ rằng ông họ Hạ kia muốn lấy Hạnh Xuân đề có thêm con, nên sau khi quan sát Hạnh Xuân rồỉ, mới ghé tai bảo hạn:“Không nên lấy nàng vì vĩnh viễn không thể sinh đẻ”. Ông họ Hạ hòi: “ Ngoài đường sinh đẻ, Hạnh Xuân còn có điểm xấu nào nữa ? " Mạc tiên sinh đáp : “ Tướng cô ta cứ theo dung mạo bên ngoài thì phải tam phẩm phu nhân, thể mà chẳng hiểu tại sao lại luân lạc vào đây sống đời ca kỹ ? Vì tướng cách cô ta nhất định lấy người chức tước, chủ không phải lấy phú thương đâu.  Lạ gì thói lái buôn trọng lời khinh ly biệt, lời Mạc tiên sinh làm cho họ Hạ thắc mắc, ông muốn xem cho kỹ kẻo lỡ không hạp số có ngày lụy vào thân nên mới năn nỉ Mạc tiên sinh tim cho ra cái phá tướng nào ghê gớm đến nỗi biến một phu nhân thành con điếm. Nhưng Mạc tiên sinh nhin không ra. Điều này khiến cho tiên sinh tức bực khôn tả và tiên sinh quyết tim cho ra. Bởi vậy, Mạc tiên sinh từ bữa ấy năng lui tới Bát Đại Hồ Đồng. Một hôm , ngồi nói chuyện văn cùng Hạnh Xuân, tiên sinh liền hòi thẳng vào đề cho nàng biết tướng cách giá đáng phu nhân sao lại lạc loài nơi thanh lâu đàn phách. 
Hạnh Xuân nói: “Thưở nhỏ cha mẹ xem sổ cho nàng, thầy sổ bào tương lai. Nàng là người trong thanh lâu. Lên tám tuổi, cha mẹ theo nhau mấtt sớm, nàng phải đi làm con nuôi và sau cùng rơi vào tay lũ buôn hương bản phần. Con mụ đầu cũng đem số nàng hỏi thẩy đoán để xem con bé này liệu có phải là cây tiền cho mụ chăng ? Thầy đoán mệnh phê vào là số mấy chữ: “ Mỹ nhi võ từ, diệm nhi đa phu", nghĩa là đẹp không con, tài sắc nhưng nhiều chồng. Lá số ấy hiện nàng vẫn giữ. Mạc tiên sinh cố ý ngồi nói chuyện thật lâu với Hạnh Xuân, hy vọng phát hiện đuợc phá tướng của nàng . Nhưng từ buổi trưa đến quá chiều tuyệt nhiên không thấy gi khác lạ cả.
Rời kỹ viện ra về, dọc đường Mạc tiên sinh chợt nhớ ra trong thời gian đàm thoại với cô kỹ nữ, mình là ông già ngoài năm mươi mà cũng chẳng phải đi tiểu tiện lần nào, thế mà Hạnh Xuân mới mười chín tuổi đầu lại phải cứ chốc chốc xin phép đi tới sáu lần bảy lượt, vả chăng lúc này vào mùa hè, thông thường người hay ra mồ hôi chứ đâu có cần tiểu tiện . Đúng rồi, Tướng Mệnh gọi là tiết khí, một loại âm phá tướng .
Đến tối, Mạc tiên sinh vội vả tới kỷ viện tìm cô bạn đồng phòng với Hạnh Xuân tên là Phi Phượng để hỏi xem hôm nay Hạnh Xuân có đau ốm chi không? Phượng bảo không. Mạc tiên sinh thừa cơ nói luôn thể tại sao buổi chiều cô ta ngồi nói chuyện với tôi mà luôn te te chạy vào gần đến cả năm bày lẩn. Phi Phượng chỉ bưng miệng cười. Mạc tiên sinh cho biết sở dĩ ông ta đến đây hỏi lấn thần như thể là vì lý do liên quan đến vấn để xem tướng số. Bấy giờ, Phi Phượng tỏ vẻ ngạc nhiên: “ Thôi chắc rồi, nếu vậy con Hạnh Xuân có phá tướng thật rồi. Tôi không hiểu tướng hay phá tướng thể nào, nhưng tôi thấy con Xuân có cái bệnh kỳ lắm", Phượng chỉ nói đến đây và im bặt. Mạc tiên sinh hỏi : “Cô ta có bệnh về bài tiết thì nên tìm thầy thuốc chữa, khó gì đâu". Phi Phượng cười đáp : “Nó đi chữa thầy nhưng thầy thuốc bảo nó không phải là bệnh, chỉ là thói quen, không dùng thuốc chữa được”. Ngưng một lát, Phượng nói tiếp:” Cái phá tướng ấy của Hạnh Xuân không chỉ là đi tiểu tiện luôn luôn thôi đâu, mà còn...Phượng lại không nói thêm. Tuy nhiên, Mạc tiên sinh cũng chẳng cần hỏi nữa, phá tướng của Hạnh Xuân quả rõ ràng. 
Câu chuyện chứng tỏ Tướng Mệnh học đã tìm thấy từ cái đẹp biếu diện có một cái xấu nguy hại tiềm ẩn bên trong. Cho dù ngườỉ đàn bà đẹp đến như loại đàn bà Padmini cùa Ấn độ chăng nữa mà có cái ám phá tướng là thân phận cũng chẳng ra gì.
Câu chuyện thứ hai:
Theo truyền thuyết cuối đời nhà Thanh thì bà mẹ Lý Hồng Chương,  một vị đại danh thần lúc ấy tướng mạo cực xũ lậu, nhưng bà ta có tiểng nói như thanh âm con phuợng hót. Khi bà ta hãy còn là con gái, vẻ xấu xí của bà đã thành lời đồn đại, xa gần ai cũng biết cả nên chẳng ai dám đển “vấn danh“. Chỉ có ông thân sinh ra Lý Hống Chương ở xa tới tim nhà người bạn lại chính là cha cô gáỉ xấu đắng xấu cay đó. Vào nhà chơi, ông cũng phảỉ nhận rằng trong đờí chưa từng gặp ai xấu đến thế! Lúc ăn cơm, có một chuyện xảy ra khiến ông ngạc nhỉên vô cùng, cô gái cất tiểng gọỉ bầy gà vịt, âm thanh trầm ấm thanh sáng như nhạc điệu réo rắt, gà vịt cứ chạy theo tiếng gọi mà về chuồng chẳng khác chỉ một đoàn quân tuân lệnh ông tướng. Người họ Lý vốn tinh thông tướng pháp, biết rằng cô gái ấy mang đặc biệt quí tưởng cách . Khi đàn gà vịt vào chuồng rồi ,con nào con nấy lặng im không lao sao hỗn độn, tất cả nhu sợ hãỉ, thì ông họ Lý tự nhủ: “Ta nhẩt định phải lấycô này để sinh ra quí tử nối đời mới được “.
Về sau, cô gáỉ ấy quả sinh ra quí tử là Lý Hồng Chương, từng làm mưa làm gió trên chính trường Tnmg Quốc vào cuối thể kỷ 19. 
Chuyện Hạnh Xuân và cô gái xấu xí, mẹ đẻ của Lý Hồng Chương và còn nhiều chuyện thật khác đã xác nhận định lý của tướng Mệnh học đổi với nữ phái. 
"Mỹ nhân thuờng tác kỹ, mỹ trung hũu chi xũ
Xũ nữ giá quí phu, xũ trung hữu đại mỹ" .
Nghĩa là: Người đàn bà đẹp thường bị lung lạc làm đĩ vì trong vẻ đẹp chứa chất một tưởng cách cực xấu . Người đàn bà xấu thường lấy được chồng sang vì trong dung mạo xẩu xí có mang một tướng cách cực tốt.
Hai định lý này có thể giải đáp một hiện tượng khá phổ thông trong cuộc sống .

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Nghệ thuật nói chuyện của người xưa

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015 0
Khi con người tức giận, chỉ số IQ bằng 0, qua một phút sau mới hồi phục lại trạng thái bình thường. Chìa khóa thanh lịch của một người nằm ở cách họ kiềm chế cảm xúc của mình. Dùng miệng lưỡi để làm hại người khác, là hành vi ngớ ngẩn nhất.
Thông thường là do chúng ta bị kiểm soát bởi những cảm xúc nội tâm không tốt. Một người có thể kiềm chế những cảm xúc không tốt còn mạnh mẽ hơn người nắm giữ một tòa thành.
1. Việc gấp, từ từ nói. Khi bạn gặp phải một chuyện gấp gáp, nếu có thể bình tĩnh suy nghĩ một chút, sau đó từ từ nói rõ ngọn ngành, sẽ khiến cho người nghe cảm thấy ổn định, từ đó tăng độ tin cậy của mọi người đối với bạn.
2. Việc nhỏ nói hài hước. Đặc biệt là một vài lời nhắc nhở có thiện ý, bạn nên dùng những câu nói đùa hài hước, sẽ khiến cho người không cảm thấy cứng nhắc, họ không những vui vẻ chấp nhận lời nhắc nhở của bạn mà còn tăng thêm thiện chí với bạn.
3. Việc chưa hiểu rõ, hãy nói một cách cẩn thận. Đối với những việc bạn chưa nắm rõ, nếu bạn không nói, người khác sẽ cảm thấy bạn giả dối, còn nếu bạn có thể diễn đạt một cách cẩn thận, sẽ khiến cho người nghe cảm thấy rằng bạn là người đáng tin cậy.
4. Việc chưa xảy ra, không nên nói linh tinh. Mọi người ghét nhất ăn nói hàm hồ, nếu bạn chưa bao giờ phỏng đoán một cách tùy tiện hoặc nói những chuyện chưa xảy ra, bạn sẽ khiến cho mọi người cảm thấy rằng bạn là người trưởng thành, có tu dưỡng, cũng là một người làm việc chăm chỉ, có trách nhiệm.
5. Việc chưa làm, đừng nói lung tung. Tục ngữ có câu “không có khoan kim cương, thì đừng mong ôm nghề đồ gốm”, bạn không nên hứa làm một việc gì đó mà bạn không chắc có thể làm được, sẽ khiến cho người nghe cảm thấy bạn là một người “nói là tin, làm là được”, và họ sẽ rất tin tưởng bạn.
6. Không nên nói những chuyện làm tổn thương người khác. Không được tùy tiện dùng lời nói làm tổn thương người khác đặc biệt là giữa những người thân. Như vậy mọi người sẽ cảm thấy bạn là người lương thiện, giúp cho việc duy trì và gia tăng tình cảm.
7. Đối với những việc đau lòng, bạn không nên gặp ai cũng nói. Khi ai đó bị tổn thương trong lòng, đều muốn thổ lộ với người khác, nhưng nếu cứ gặp ai bạn đều nói, sẽ khiến người nghe phải chịu một áp lực lớn, rất dễ sinh nghi ngờ và xa lánh bạn. Đồng thời, bạn sẽ để lại ấn tượng muốn trút bỏ đau khổ của bạn lên người khác.
8. Những việc của người khác thì nên cẩn thận trong lời nói. Giữa con người với con người cần phải có một khoảng cách an toàn, không nên bình luận hay nói ra những chuyện của người khác, sẽ mang lại cảm giác an toàn cho những người mà bạn giao tiếp.
9. Việc của bản thân, lắng nghe người khác nói như thế nào. Bạn nên lắng nghe cách nhìn của người khác khi nói về mình, điều đó có thể để lại ấn tượng khiêm tốn cho người khác, đồng thời biểu hiện rằng mình là một con người thấu tình đạt lý.

10. Chuyện của con cái, cần nói rõ ràng. Đặc biệt là khi con bạn còn ở thời kỳ thanh thiếu niên, chúng rất dễ bị kích động, bạn hãy dùng thái độ ôn hòa, vừa kiên định để nói với chúng một cách rõ ràng, điều đó có thể khiến cho con bạn có tình cảm tốt đối với bạn, coi bạn như một người bạn, đồng thời điều đó cũng có tác dụng thuyết phục.
Nước sâu thì dòng chảy chậm, người tôn quý thì ăn nói từ tốn. Phải mất 2 năm học nói và thêm 10 năm học im lặng, mới thấy được: nói là một loại năng lực, im lặng là một loại trí tuệ.
 
Anh Nhí 67 ◄Design by Pocket, BlogBulk Blogger Templates